Chiếc cốc được đặt theo tên của người phát minh ra nó, nhà hóa học người Đức Karl Max. Vào năm 1908, Karl Max đã thiết kế một chiếc bình thủy tinh hai vách-có nắp và tay cầm, đặc biệt dành cho các hoạt động ngoài trời và uống đồ uống nóng. Chiếc cốc này không chỉ giữ ấm đồ uống nóng mà còn ngăn ngừa bỏng, lý tưởng cho các hoạt động ngoài trời và du lịch. Do thiết kế và chức năng tuyệt vời, nó bắt đầu được gọi là "Max Mug" để vinh danh người phát minh ra nó.
Theo thời gian, Max Mug trở nên phổ biến trên toàn thế giới, trở thành hộp đựng đồ uống thông dụng trong cuộc sống hàng ngày. Mọi người bắt đầu sử dụng nó để đựng đồ uống nóng như sữa, cà phê, trà và thậm chí để uống súp trong giờ làm việc hoặc giờ giải lao. Sự phổ biến của Max Mug cũng thúc đẩy sự đa dạng hóa về thiết kế cốc, tạo ra nhiều hình dạng, màu sắc và chất liệu khác nhau để đáp ứng nhu cầu của các nhóm khác nhau.
Tuy nhiên, cái tên "Max Mug" dần dần được đơn giản hóa thành "cốc" trong quá trình lan truyền, một sự thay đổi có thể do thói quen ngôn ngữ và cách phát âm đơn giản hóa. Mặc dù đã thay đổi tên nhưng chức năng và ý tưởng thiết kế của chiếc cốc vẫn không thay đổi; nó vẫn là một hộp đựng đồ uống không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của mọi người.
